Chủ nhân của bữa tiệc có chút không thể hiểu nổi, xung quanh đang xôn xao ồn ào nhưng không biết nên làm gì.
Ngự Phong Trì vuốt ve ly rượu, nhìn chăm chú bóng lưng đang rời đi của hai người, trên đầu lưỡi vẫn còn lưu lại cảm giác nóng bỏng của rượu, đôi mắt hắn toả sáng một cách lạ thường, cúi đầu, đặt ly rượu xuống bên cạnh.
Hắn chưa bao giờ nhìn thấy.
Chưa bao giờ nhìn thấy cô khóc nhấc lên vì bi thương như vậy.
Khi cô còn rất nhỏ, hắn đã từng nhìn thấy cô hờn dỗi, tức giận, tinh nghịch..... Lúc đến Manchester, hắn đã nhìn thấy cô cười, trong trẻo động lòng người, nhưng chưa bao giờ sâu sắc.
Hắn lại mở một chai rượu khác, ung dung thản nhiên rót đầy ly rượu của mình.
Một người phụ nữ có thể nghẹn ngào khóc lớn trong lòng một người đàn ông, phơi bày vết thương, sự yếu ớt và lúc bất lực nhất cho anh ta nhìn, rốt cuộc đó là loại tình cảm gì?
Cầm ly rượu lên, trong đôi mắt hẹp dài đẹp đẽ của Ngự Phong Trì ánh sáng đang dần vỡ vụn, sáng rực, nở một nụ cười nhẹ, cụng ly với đối tác ở phía đối diện, giọng nói khàn khàn: "Hợp tác vui vẻ."
Đối tác đang hơi ngơ ngác một chút lúc này mới tỉnh táo lại, sau đó mới nhẹ nhàng cầm ly rượu lên cụng ly với hắn, uống một hơi cạn sạch.
.........
Bên trong xe xóc nảy, lông mi thật dài của cô nâng lên, xuyên qua hàng lệ làm mờ tầm mắt, cô nhìn thấy trên chiếc váy của mình lốm đốm vết đỏ, những giọt máu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530739/chuong-297.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.