"Tiểu Mặc đang chờ tôi....." Tần Mộc Ngữ run giọng nói: "Trước khi đi tôi đã bảo Tiểu Mặc ở bệnh viện chờ tôi, sáng sớm mai thằng bé phải làm phẫu thuật! Thằng bé đang ở một mình!"
Tần Mộc Ngữ không thể ở lại đây thêm nữa, cô lảo đảo đứng lên, ngửa đầu lên nhìn chiếc nắp hình vuông trên đầu, khác với những tia sáng len lỏi chiếu xuống vào ban ngày, lúc này màn đêm đã buông xuống, những ánh sáng rực rỡ từ đèn neon chiếu xuống.
Đi ra ngoài... Ai tới nói cho cô biết phải đi ra ngoài như thế nào... Cô muốn gặp con trai của cô!
Bước chân khập khiễng, ngón tay mảnh khảnh vươn cao lên chạm vào nắp hầm, hơi đẩy lên, đột nhiên phía trên vang lên tiếng bước chân 'Bịch... Bịch...', cô sợ tới mức lập tức rụt tay lại, sự chua xót trong lòng càng sâu đậm hơn!
Tuyệt vọng... Sự tuyệt vọng hiện lên rõ ràng trên khuôn mặt nhỏ của cô...
Sắc mặt Thượng Quan Hạo trầm tĩnh như băng, trong đầu giống như có cơn sóng lớn đang ập tới. Anh hiểu tâm trạng của cô, cũng biết cô đang lo lắng cho Tiểu Mặc, nhưng... bàn tay đang để xuôi hai bên người siết chặt lại, đôi mắt sâu thẳm từ từ khép lại, đóng thật chặt.
"Đừng lộn xộn nữa..." Anh trầm giọng ra lệnh.
Nhưng cô vẫn không nghe, hai bả vai gầy yếu căng cứng, cố gắng chịu đựng tro bụi rơi xuống theo những tiếng bước chân dầm dập, cô vẫn muốn đi ra ngoài ngay lúc này.
Thượng Quan Hạo chậm rãi mở mắt, ánh mắt đã sáng lấp lánh như những ngôi sao trên bầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530727/chuong-285.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.