Đến tận khi ngồi vào trong xe, cô mới nhận ra mình vẫn còn cầm chiếc điện thoại đó,Tần Mộc Ngữ nhíu mày, định đặt điện thoại lên ghế để anh phải ngồi lên ghế trên, anh đột nhiên lạnh giọng nói: "Cầm lên."
Cô giật mình, không ngờ người đàn ông lãnh khốc này luôn không cho phép người khác kháng cự như vậy.
Thượng Quan Hạo khởi động xe, đôi mắt lạnh lẽo nhìn đội thi công đằng sau qua gương chiếu hậu, nói nhỏ: "Anh nói em giữ lấy, là để bất cứ lúc nào anh cũng liên lạc được với em, ít nhất là nửa tháng này nên như vậy."
Tần Mộc Ngữ nhíu mày càng chặt, chỉ cảm thấy anh ngang ngượng đến mức hết thuốc chữa: "Anh bị điên à? Tôi đã nói là tôi không muốn!"
Tay của anh hạ xuống nắm chặt bàn tay mềm mại của cô, thản nhiên nói: "Nửa tháng, nếu như lúc ấy em vẫn không cần thì cứ ném đi, anh sẽ không ép buộc em nữa."
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tần Mộc Ngữ nhăn lại, chán nản muốn chết đi, cô vươn tay lay chốt cửa, mới phát hiện ra là đã bị khoá, xe đang từ từ di chuyển đi về phía bệnh viện.
Rốt cuộc người đàn ông này bị sao vậy? Nói với anh nhiều lần như vậy rồi mà anh vẫn không hiểu sao?
"Anh buông ra..... Đừng kéo tay tôi." Cô xấu hổ ra lệnh.
Thượng Quan Hạo chẳng thèm nghe, ngược lại càng giữ chặt hơn.
Tần Mộc Ngữ đành phải tự mình đấu tranh, muốn tránh khỏi nhiệt độ nóng như bàn là đó, lại bị anh lạnh lùng nhìn, quát lớn: "Đừng lộn xộn! Anh đang lái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530720/chuong-278.html