Trong căn phòng ấm áp, bày biện đơn giản, theo tông màu be, Ngự Phong Trì luôn thích ngồi trên ghế gần cửa sổ xem biểu đồ thị trường chứng khoán, Tiểu Mặc thích chơi đùa và đọc sách bên cạnh cái rương lớn, phòng của cô và hắn ở cạnh nhau, nhưng tính cách khác biệt, nên cũng không ở chung phòng.
Nhưng tất cả những điều này, đã bị phá vỡ vì sự xuất hiện của Ngự Kinh Đông.
Cô đánh đổ nước lên bàn, bảo Tiểu Mặc vào trong phòng của cô chơi, nhìn thấy có mấy người vệ sĩ đi theo cậu bé, giọng nói của cô trở nên lạnh lẽo, lên tiếng: “Không cần, các anh không cần đi theo, con của tôi sẽ không chạy lung tung.”
Cô sẽ không bao giờ quên những chuyện mà bọn họ đã làm với Tiểu Mặc.
Đi tới ngồi xổm xuống, cô nắm tay của Tiểu Mặc ôm cậu bé vào lòng, nói nhỏ: “Tiểu Mặc ngoan, ở trong phòng không nên ra ngoài, mẹ có chuyện muốn nói với ông, biết chưa?”
Tiểu Mặc giống như bạch tuộc ôm chặt cô, đôi mắt trong suốt đề phòng nhìn Ngự quản gia và những người vệ sĩ mặc đồng phục màu đen: “Tiểu Mặc không muốn! Ông và các chú ấy đều là người xấu, Tiểu Mặc sẽ không để bọn họ bắt nạt mẹ!”
Sự việc lần trước đã để lai trong lòng thằng bé một cái chuông báo động, cậu thoát khỏi vòng tay của Tần Mộc Ngữ, liêu xiêu chạy tới lấy điện thoại di động trên bàn: “Con muốn gọi điện cho chú Ngự!”
Giọng nói trong trẻo vang lên khiến mí mặt Ngự Kinh Đông giựt một cái, bàn tay xoa xoa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530660/chuong-251-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.