🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Khuôn mặt lạnh lùng của Thượng Quan Hạo lộ ra một nụ cười thư thái nhẹ nhàng hiếm có, mị hoặc bức người, ôm đứa nhỏ phấn điêu ngọc mài (gương mặt đẹp tựa điêu khắc, da mịn như viên ngọc đã mài giũa),đứa nhỏ vô cùng cao hứng, ôm quả bóng bay cười đến ngửa tới ngửa lui, miệng không ngừng nói.

Tần Mộc Ngữ cho đến bây giờ chưa từng nghĩ sẽ nhìn thấy tình cảnh này.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô trở nên tái nhợt, bàn tay nhỏ bé và yếu ớt đặt trên cửa quên mất việc phải đẩy cánh cửa ra.

Cô chưa từng nhìn thấy Tiểu Mặc cười vui vẻ như vậy, cho dù là tại lễ Giáng sinh ở Manchester, Lam Tử Kỳ dẫn hai mẹ con cô cùng mọi người trong công ty đến Natividade (một đô thị thuộc bang Rio de Janeiro, Brasil),Tiểu Mặc trời sinh tính tình đã yên lặng, cho nên dù vui vẻ vô cùng cũng sẽ không đến mức huyên náo như lúc này, Tiểu Mặc luôn biết rõ tình trạng sức khỏe của bản thân, cũng không bao giờ để tâm trạng của bản thân quá kích động.

Lồng ngực đột nhiên đau nhức giống như bị một bàn tay bóp chặt, Tần Mộc Ngữ không hiểu, người đàn ông này vì sao lại suốt hiện ở đây?

Cánh tay Thượng Quan Hạo vững chắc, ôm đứa nhỏ ở trong lòng, thật cẩn thận che chở không để đứa nhỏ xảy ra chuyện gì, Tiểu Mặc lúc đầu còn đề phòng, lo sợ ngã xuống đất, đến cuối cùng liền hoàn toàn thả lỏng, ôm cổ Thượng Quan Hạo cười đáng yêu vô cùng, trong phòng tràn ngập tiếng cười.

Ngón tay xanh

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530521/chuong-185-1.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Khế Ước Hào Môn
Chương 185-1: Không thể từ bỏ Tiểu Mặc (1)
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.