Bóng đêm dày đặc có chút khác thường.
Bóng dáng cao ngất của Thượng Quạn Hạo tiến vào trong nhà, cả người mặc bộ âu phục màu đen như hoà vào trong bóng đêm, trong không khí phảng phất mùi tanh của máu, anh hạ bàn tay còn lưu lại máu tươi xuống, từng giọt máu rơi xuống sàn nhà.
“Anh đã trở về?”
Giang Dĩnh thử gọi một chút để thăm dò, thấy anh trầm mặc không đáp lại, lúc này mới tiến lại gần, đôi mắt có chút buồn bã nhìn anh, nhẹ nhàng ôm chặt thắt lưng anh: “Anh làm em sợ muốn chết, buổi tối sau khi gọi điện cho anh xong em cứ nghĩ anh sẽ về nhà ngay, không ngờ rằng khi em về nhà lại không thấy bóng dáng của anh. Anh đến sở cảnh sát có đúng không? Bên đó có chuyện phát sinh sao? Có đúng không...”
Sau khi nói xong cô cảm giác giống như mình vừa chạm phải cái gì đó, lông mi run run hạ xuống, lúc này mới để ý thấy tay anh đầy máu, nhất thời hoảng sợ.
“Hạo! Anh... Anh đã xảy chuyện gì? Anh đánh nhau với người ta sao? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà anh lại chảy máu thế này?” Giang Dĩnh cố gắng bình tĩnh, cắn môi, “Anh đợi em một chút, em lập tức đi lấy hộp cứu thương.”
Nói xong cô liền chạy lên lầu, vốn đã vô cùng lo lắng hốt hoảng cho nên lòng càng thêm rối bời, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Chẳng lẽ là vì Tần Mộc Ngữ, anh đúng là đã xô xát với người ở sở cảnh sát!
Mắt Thượng Quan Hạo đục ngầu đầy tơ máu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530514/chuong-182-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.