Di động trong túi xách ong ong kêu lên liên tục.
Ngón tay cô run rẩy, cầm lấy điện thoại: “...Alo.”
“Tần tiểu thư, Tiểu Mặc vừa hạ sốt, tôi liền gọi để thông báo cho cô luôn, cô không nên lo lắng nữa.” Người trông trẻ vui vẻ nói “Cô vẫn còn đang làm việc phải không? Haha, tôi đã nói xong rồi, không quấy rầy cô nữa.”
Nước mắt ướt át khẽ đọng lại khoé mắt, Tần Mộc Ngữ lộ ra một chút tươi cười yếu ớt, giọng nói khàn khàn: “Cảm ơn cô. Cũng sắp đến giữa trưa rồi, bây giờ tôi có thể đi thăm Tiểu Mặc.”
“Thật sao? Vậy thì tốt quá!”
Ngắt điện thoại, hơi thở người đàn ông vẫn như lúc trước ở thật gần. Không có chút nào muốn rời đi.
“Em muốn đến bệnh viện phải không?” Giọng nói của Thượng Quan Hạo vang lên bên tai Tần Mộc Ngữ, đôi mắt đỏ au mang theo chút đau đớn, như là muốn thay đổi cái gì đó, “Tôi đưa em đi.”
Tần Mộc Ngữ nhẹ nhàng nở một nụ cười, vô cùng thê lương, vùng vẫy ở trong lòng Thượng Quan Hạo, muốn thoát ra ngoài, cúi đầu nói: “Không cần.”
Thượng Quan Hạo nắm chặt cổ tay cô.
Sườn mặt lạnh lẽo, cả người tản ra hơi thở mị hoặc, ánh mắt anh sâu thẳm phức tạp, cúi đầu mở miệng: “Tần Mộc Ngữ, tôi chỉ muốn cho em biết trong lòng tôi nghĩ gì... Còn về chuyện của Cẩn Lan, có lẽ một ngày còn chưa thì rõ ràng, tôi liền một ngày không an tĩnh. Nhưng về đứa nhỏ... Tôi thực có lỗi.”
Trong lồng ngực theo âm thanh của bốn chữ kia phát ra, đau đớn vô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530501/chuong-171.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.