“Tiểu thư, theo như tình huống mà cô kể thì cô nên đi tìm bác sỹ tâm lý để được tư vấn, còn ở chỗ này chúng tôi chỉ có thể chữa cho ai thân thể bị bệnh, có lẽ không giúp được cô rồi.” Bác sỹ lễ phép nói: “Hoặc là cô có thể đưa anh ta đến đây kiểm tra một chút cũng tốt.”
Giang Dĩnh ném tập giấy trong tay, giương mắt nói: “Nếu tôi có mặt mũi lớn như vậy, thì tôi đã sớm đưa anh ấy đến đây, còn đợi ông nói sao.”
Bác sỹ im lặng không nói nữa.
“Quên đi, tôi sẽ nghĩ cách.” Giang Dĩnh đứng lên “Chỗ bán thuốc của bệnh viện ở đâu vậy? Tôi muốn mua thuốc sát trùng cùng đồ để cầm máu.”
“Ở phía bên trái của tầng một. Tiểu thư bị thương ngoài da à? Có thể đến khoa ngoại xem sao?”
Thương ngoài da?
Trong mắt Giang Dĩnh loé lên một tia sáng, có chút lạnh lùng. Anh đúng là bị thương chỉ có điều là không cho người ta chạm vào, băng bó cũng không được, cũng không biết làm sao lại bị thương. Anh chỉ nói là vì không cẩn thận nên bị thương, bảo cô không cần quan tâm, không cần cô lo.
Nhưng mà vết máu trên mặt anh, Giang Dĩnh nghĩ là liên quan đến đàn bà... Nhưng cao ngạo như anh làm sao lại để cho người khác đả thương, lại là bộ dáng đau lòng cùng bi thương.
Giang Dĩnh rất nhanh gạt bỏ suy đoán cùng bất an.
“Không cần, tôi mua thuốc là đủ rồi.” Ngắt lời bác sỹ, cô tao nhã mà lạnh lùng đi ra khỏi phòng.
Quên đi.
Cô cố gắng áp chế,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530498/chuong-168.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.