Đứa bé trắng trẻo xinh xắn quả thực là hình ảnh phản chiếu giữa đôi đồng tử của Thượng Quan Hạo, đứa nhỏ xinh xắn hiếm thấy kia, đôi mắt sáng trong suốt, chỉ là khuôn mặt nhỏ nhắn có phần yếu ớt, cánh tay nhỏ bé ôm một người phụ nữ mỹ lệ ở bên tai cô mà thì thầm điều gì đó.
Khuôn mặt xinh đẹp kia quay qua tựa lên trán cậu bé, nở một nụ cười.
Một thoáng vụt qua, toàn bộ thế giới của anh như có sét đánh vang dội.
Gương mặt khéo léo, đôi mắt trong veo như nước, những sợi tóc lăn dài trên má bao giờ cũng mềm mại tùy ý mà buông xuống, mơ hồ để lộ ra viền tai trắng mượt, khoảng thời gian rất lâu kia khuôn mặt đó chưa có cười như vậy, chỉ lộ ra vẻ nhợt nhạt yếu ớt, cảm giác đó cho anh biết bao đau lòng tuyệt vọng.
Một năm đó, cô 18 tuổi.
Cô đi vào tòa cao ốc Tần Thị, đứng ở bên cạnh Tần Chiêu Vân nhẹ giọng nói chuyện.
Anh gõ cửa đi vào, cô liền xoay người, tựa như mang theo một tia ngỡ ngàng, trên sắc mặt giữa muôn trùng yếu đuối lộ ra hy vọng.
Tay Thượng Quan Hạo “Ba!” một tiếng đập vào nút đi xuống tầng trệt!
Sắc mặt anh tái nhợt, cơ hồ không thể tin được.
Giang Dĩnh bị hù dọa cho sợ hãi, lời nói ra cũng lắp bắp: “Anh... Anh làm sao vậy?”
Rốt cuộc có đúng là Tần Mộc Ngữ hay không?
Ánh sáng trong mắt Thượng Quan Hạo toả ra kịch liệt, tuyệt vọng tràn đến, anh vô cùng lo lắng mà ấn nút lên tầng 2 trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530492/chuong-162.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.