Gió khuya hiu hiu.
Thượng Quan Hạo dừng ở bên cạnh xe hắn, tâm nguội lạnh.
“Lam Tử Kỳ.” Anh nhàn nhạt gọi một tiếng, dáng người cao lớn đứng lên, thấp giọng tựa như cảnh cáo hắn, rõ rệt mà nói: “Từ hôm nay trở đi, chuyện của tôi không cần cậu quản.”
Nói rồi anh lui ra phía sau, quay người mở cửa xe ra, ngồi xuống.
Cách đấy không xa, Lam Tử Kỳ nhìn bóng dáng ở trong xe kia, nhìn Thượng Quan Hạp lùi xe một chút rồi rời đi, cảm thấy sau hai năm tính cách anh ta càng khó có thể mà suy xét. Chỉ là muốn ở chỗ này làm việc, nhất định phải vượt qua Tín Viễn... Hắn Lam Tử Kỳ không hề muốn ti tiện, nhưng đôi khi, rất nhiều chuyện hắn cũng khó có thể nắm bắt.
Hai chiếc xe một trước một sau, đi vào hai khách sạn khác nhau.
“Cậu mang theo người sang đây?” Tại giao lộ, Thượng Quan Hạo hỏi.
“Ừm.” Lam Tử Kỳ cũng không phủ nhận, sở dĩ khách sạn cũng cách xa anh ta là vì vậy.
“Là người như thế nào?” Anh dừng một chút hỏi.
Sắc mặt Lam Tử Kỳ dịu xuống, ánh mắt phức tạp, “Là một cô gái rất đáng ăn đòn.”
Thượng Quan Hạo lúc này mới trầm lắng, nghe giọng nói chỉ biết hắn có một chút nghiêm túc như vậy, thản nhiên nói: “Cậu cũng nên có một ngày u mê như thế, sau này đừng lộn xộn hơi một tý lại nhét phụ nữ cho tôi, tôi không cần.”
Lam Tử Kỳ chửi đổng một tiếng: “Anh cút đi!”
Hết sức dị thường, người phụ nữ kia yêu thương anh ta đến vậy mà anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530490/chuong-160.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.