Khuôn mặt Thượng Quan Hạo dần dần thắt lại.
“Xử lý tốt?... Em nói cho tôi biết em định định xử lý như thế nào?” Hắn chống đỡ lấy hai bên người nàng, lạnh lẽo nhìn nàng, giọng nói chậm lại “Phá đi có phải không?”
Chỉ đơn giản mấy chữ này, đã làm cho sắc mặt Tần Mộc Ngữ lại càng thêm tái nhợt, ngón tay run rẩy.
“... Đúng.” Nàng run giọng thừa nhận, từng chữ rõ ràng nói ra “Anh đã kết hôn, đối với con đường sau này phải đi, tôi còn muốn tiếp tục sống, tôi không muốn mình phải giữ lại giọt máu của anh ở trong thân thể... Rất bẩn.”
Nắm tay của Thượng Quan Hạo ở bên cạnh nàng từ từ siết chặt lại, rốp rốp rung động, đầu khớp xương như muốn bị hắn bóp nát ra.
Trên đôi mắt cuộn lên tầng tầng lớp lớp đau nhức, khóe mắt run run, ngưng động lại, giống như ngọn núi lửa sắp phun trào.
Thì ra là nàng cảm thấy bẩn.
Đứa con của hắn, chảy một nửa là dòng máu của hắn, vậy mà lại bẩn như vậy.
“Tần Mộc Ngữ... Cô có biết mình đang nói cái gì không?” Sắc mặt hắn nhợt nhạt, giọng nói lạnh lẽo hỏi một câu.
Nàng giương mi lên, rõ ràng nói ra: “Tôi nói thật...”
“Ba!” Một tiếng tàn nhẫn lạnh lùng vang lên, một cái tát bỏng rát hằn in trên mặt nàng!
Mặt nàng lệch qua, mái tóc xõa ra lộn xộn ngổn ngang, cánh tay đỡ được bên kia mới không có hoàn toàn ngã xuống. Sức lực hắn quá lớn, rất tàn nhẫn, tần nhẫn đến toàn bộ tâm can nàng đều chấn động.
Đau nhức bỏng rát lan
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530467/chuong-137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.