Ngón tay bé nhỏ của nàng giữ chặt lấy giường, càng chặt hơn, khí sắc càng lúc càng ảm đạm, nước mắt tựa như chực trào. Nàng vẫn còn cho rằng, bản thân sẽ không đau lòng, lại càng không thể bởi vì đau lòng mà rơi lệ. Nhưng có lẽ đã không còn đúng nữa.
Một đao quét qua vết thương chưa lành, xé rách nó ra, lại bắt đầu rỉ máu.
“Cuối cùng thì đã xảy ra chuyện gì? Em còn có ràng buộc gì với chúng có phải không?” Ngự Phong Trì nhíu mày, dường như đã nhận ra có nét gì đó không đúng.
Tần Mộc Ngữ cúi đầu, hơi thở mong manh cất lời: “Ba tôi còn đang ở trong tay anh ta...”
Nàng đưa mắt, bên trong làm nước mắt lấp lóe chứa đầy oán hận hòa cùng u uất, lên tiếng nói với hắn: “Ba tôi còn đang nằm trong tay anh ta... Tôi chuyện gì cũng đều không thể làm được... Chuyện gì cũng không thể nói...”
Ngự Phong Trì âm lãnh, nắm lấy bờ vai nàng: “Em rốt cuộc là đang nói chuyện gì... Em giải thích cho anh nghe, chuyện em không dám làm anh giúp em làm! Tần Mộc Ngữ em nói đi... Em mau giải thích cho anh nghe!!!”
Nhưng nàng lại thu tiếng lại, chỉ còn hơi thở gấp gáp, một lần hít thở, đều là đau đớn không thể ta xiết.
Tiếng gõ cửa vang lên. Cảnh sát lại lần nữa hỏi vọng vào: “Tần tiểu thư, xin hỏi chúng ta hiện giờ có thể nói chuyện được chưa?”
Ngự Phong Trì nhìn dáng dấp của nàng, nàng cái gì cũng không chịu nói, tất cả đều là lo lắng vô ích! Hắn lạnh đi, quả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530459/chuong-129.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.