“Tần tiểu thư, cô sửa soạn xong chưa?” Người ở ngoài cửa đang thúc dục.
“...” Tần Cẩn Lan quay đầu lại, cảm giác như hết thảy mọi thứ có muốn trốn cũng không xong, sắc mặt tái nhợt run giọng nói “Tôi xong rôi, ra ngay đây.”
Toàn bộ không khí bên trong khách sạn đều toát lên vẻ căng thẳng.
“Xin hỏi cô có phải là vị hôn thê của Thượng Quan tiên sinh, tiểu thư Tần Cẩn Lan không?” Hai cảnh sát đi tới hỏi.
“Là tôi.” Tần Cẩn Lan gật đầu, cố gắng trấn tĩnh, hỏi “Vị hôn phu của tôi đâu? Anh bây giờ đang ở chỗ nào?”
Hai viên cảnh sát thoáng nhìn qua nhau.
“Nghe nói người mất tích chính là em gái của cô?” Cảnh sát hỏi lại lần nữa.
“...A” Tần Cẩn Lan nhận ra mình nói hớ, mặt lúc đỏ lúc trắng, “Đúng, là em gái tôi, tìm được em ấy chưa?”
“Tần Mộc Ngữ tiểu thư được tìm thấy rồi, chỉ có điều bị thương rất nặng, vị hôn phu của cô đã đưa cô ấy đến bệnh viện, mà kẻ bắt cóc cô ấy còn đang chạy trốn, chúng tôi còn đang phong tỏa toàn bộ khu nghỉ mát, nên sẽ không để bọn chúng thoát được đâu.” Cảnh sát nhìn cô ta, tiếp tục bàn bạc “Tần tiểu thư có thời gian không? Ghi chép lại cho chúng tôi một chút sự tình vừa diễn ra được chứ.”
Sắc mặt Tần Cẩn Lan thoáng chốc không còn chút máu, đầu óc ông ông.
Tần Mộc Ngữ không có chết...
Cô ta còn chưa có chết...
Trái tim như bị bóp chặt, mồ hôi ứa ra, cô ta run giọng nói: “Chuyện này có quan hệ gì tới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530453/chuong-123.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.