Quản lý nhân sự có phần phức tạp, vẫn cười, có một tia bất đắc dĩ, nhìn nàng nhún vai.
Ý tứ của hắn, đã rất rõ ràng.
Cô gái trẻ trước mặt này, đã từng là người được Tần Chiêu Vân nâng niu, mỗi ngày trôi qua, đều sáng như trăng sao, nhưng hào quang ấy cũng chỉ vẻn vẹn mấy tháng mà thôi, nàng một thân trang phục đơn giản trong sáng xuất hiện trước mắt, sinh mệnh lại bị một người đàn ông nắm chặt trong tay, cho dù là không cam lòng, cũng chỉ có thể tuân theo.
Điện thoại di động trong túi áo đột nhiên rung rung.
Mắt Tần Mộc Ngữ lóe lên, khe khẽ cúi chào: “Tôi đi trước, quản lí.”
Nàng đi ra ngoài, cánh tay mảnh khảnh khẽ kéo cửa lại.
“Alo?” Chiếc điện thoại di động nhỏ nhắn đặt ở bên tai.
“Tầng mười bảy, lên đây ngay lập tức.” Tiếng nói của Thượng Quan Hạo truyền đến, vẫn lành lạnh như nước.
Tần Mộc Ngữ có chút nhíu mày, ngẩng đầu nhìn đại sảnh trống trải rộng mênh mông “Thượng Quan Hạo, tôi không muốn đổi chỗ làm, anh để tôi ở chỗ này ổn định được không? Tôi cho dù có khổ, cũng không cần anh lo.”
Thượng Quan Hạo nhếch môi, kề gần điện thoại, cười khẽ “Còn không có quen phải không? Loại cảm giác đem tự do giao cho người khác này có thích hay không?”
“Nếu như không ép buộc em, em có thể ngoan ngoãn nghe lời sao?” Âm thanh Thượng Quan Hạo xa xôi.
“...” Khuôn mặt nhỏ nhắn Tần Mộc Ngữ đỏ lên “Tôi không thể, thế nhưng...”
Hắn cười khẽ, cắt ngang lời của nàng: “Ba mươi phút nữa nếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530432/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.