“Cô cứ coi như là tôi biến thái đi...” Giọng nói Thượng Quan Hạo âm lãnh cất lên, hơi thở nhàn nhạt thản nhiên toát ra từ trên người hắn, từng chứ rõ ràng mà nói ra: “Cho dù là tôi biến thái, cô cũng là qua tay tôi, cô vẫn phải làm người phụ nữ của tôi...”
Cảm giác nhục nhã kéo đến, Tần Mộc Ngữ run rẩy mà lùi bước vào trong, đôi tay nhỏ bé muốn đẩy hắn để thoát ra khỏi lồng ngực của hắn, lại bị hắn nắm chặt cổ tay, đau đớn mà rên một tiếng, tàn nhẫn đặt ở hai bên!
Khoảng cách càng lúc càng gần gũi, mắt đối mắt, hắn dùng sức mạnh đè ném phản kháng của nàng.
“Thượng Quan Hạo, anh vô sỉ!” Mặt nàng nhợt nhạt đỏ lên, nước mắt lấp lánh, vẫn ứ động không rơi xuống.
Thượng Quan Hạo bị phản ứng của nàng làm cho khí sắc u ám, lửa giận trong người hừng hực thiêu đốt, cười gằn, hắn nghiến răng nói, “Tần Mộc Ngữ, cô có thể thử chửi tôi lần nữa!... Vô sỉ có đúng không? Tôi tới nói cho cô biết, cái gì mới chân chính gọi là vô sỉ...”
Một tay hắn giữ cổ tay nàng, tay kia kéo cà- vạt của mình xuống, tiếp theo là khuy áo sơ mi.
Tần Mộc Ngữ mở to hai mắt nhìn, chậm chạp lắc đầu: “Không... Đừng...”
Cà- vạt bị ném trên mặt đất, ngực hắn lộ ra, bên dưới là cơ thể cường tráng...
“Không, Thượng Quan Hạo anh đừng như thế này... Cút đi!” Nàng lui về phía sau, thân thể yếu đuối bất lực run rẩy. Ánh mắt Thượng Quan Hạo sắc lạnh, nổi điên xông lên, bàn tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530430/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.