“Thượng Quan Hạo, suy cho cùng là anh muốn làm cái gì, trực tiếp nói cho tôi biết được không? Anh như vậy khiến tôi không rõ. Anh có thể nổi giận, có thể mặc sức làm tôi nhục nhã, tôi đều chịu được, chẳng qua là anh đừng như thế này...” Đôi mắt nàng trong suốt nhìn hắn nhịn không được nói ra.
Cảm giác tinh thần bị buộc chặt thế này vẫn rất khó chịu.
Động tác của Thượng Quan Hạo dần dần chậm lại.
“Cô coi đây là tôi đang ngược đãi cô sao? Thỉnh thoảng tôi đối xử tốt cô, cô vẫn còn chưa quen?” Hắn châm biếm nói.
Tần Mộc Ngữ rõ ràng nhưng không có một ít né tránh: “Đúng, tôi thật sự không quen, tôi không cần phải giấu diếm anh.”
Mắt Thượng Quan Hạo càng thêm sắc lẹm sâu không thấy đáy, lấy tay khẽ xoa tóc nàng, cúi đầu xuống nói: “Lúc trước không phải rất thích tôi sao? Cho dù tôi cùng chị em luôn cùng một chỗ, em đều không tự chủ được muốn đến gần tôi... Tại sao cảm giác trước đây đã lãng quên không còn một chút nào? Hay là mọi chuyện trên chiếc xe này, em cũng có thể quên?”
Ánh mắt hiện lên có chút xa xăm, hồi tưởng nhớ lại rung động lúc trước, quay mặt đi: “Đúng, tôi đã quên. Tôi trước kia thích anh là bởi vì không biết anh là hạng người gì, bây giờ tôi chỉ biết là, tôi hận, sự yêu thích đối với anh đã không gượng dậy được nữa.”
Bàn tay Thượng Quan Hạo chậm rãi cứng đờ, sắc mặt cũng có hơi trầm xuống, trong ngực có chút áp lực kìm nén.
Hắn ngấm ngầm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530416/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.