🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Sàn nhà rất lạnh, bàn chân nhỏ bé của nàng chạy nhẹ nhàng không rõ tiếng động.

Dưới lầu trong phòng khách, Tần Chiêu Vân đang nổi trận lôi đình.

“Ta đã nuôi lớn con như thế nào mà lại trở nên ngu ngốc như vậy!” Ông trợn trừng mắt, ngón tay chỉ vào mặt Tần Cẩn Lan gầm nhẹ.

“Ba!” Sắc mặt Tần Cẩn Lan đỏ lựng, lại lớn tiếng tranh luận “Ba hãy nắm rõ tình hình, nếu không nhờ Hạo cùng hợp tác với các thương nhân nước ngoài thì ta căn bản là không thể đạt được thỏa thuận tốt như vậy! Anh ấy đều là vì lợi ích của Tần thị! Như vậy thì có gì sai chứ!”

Tần Chiêu Vân càng nổi cơn thịnh nộ: “Con câm miệng cho ta!!”

“Trước kia khi ta giao trọng trách công việc cho con, con đã nói cái gì nào? Con đã quỳ xin ta tha một lần rồi!”

“Ba...” mắt Tần Cẩn Lan bắt đầu đẫm lệ “Ba lúc nào mới có thể thấy rõ sự thực? Không ai muốn đoạt sản nghiệp của ba, cũng không ai thật sự muốn hãm hại ba cả, ba thực đã suy nghĩ quá nhiều! Sao trong lòng ba lại đề phòng tất cả mọi người như thế, ngay cả chính con gái mình ba cũng không tin tưởng! Nhưng con xin nói với ba, ba thực sự đã già rồi, đã già rồi! Ba không thể chỉ sống với Tần thị, chẳng lẽ ba muốn mang tất cả những thứ này vào trong quan tài sao?!”

Như đột ngột bị đâm vào vết thương hiểm chết người, mắt Tần Chiêu Vân trở nên đỏ như máu, hung hăng đưa tay hướng về khuôn mặt Tần Cẩn Lan, giữa

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530347/chuong-17.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Khế Ước Hào Môn
Chương 17: Con nghĩ ta không dám dạy cho con một bài học sao!!
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.