Khuôn mặt Tần Mộc Ngữ tái nhợt.
Tần Chiêu Vân giúp nàng, dùng thân người che khung cảnh tàn nhẫn kia. Nhưng nàng vẫn có thể nhìn thấy phía sau, một vệ sỹ thân mặc đồng phục đen, một cánh tay cầm côn sắt.
Ánh mắt Thượng Quan Hạo thâm thúy mà lãnh đạm không dời khỏi người Tần Cẩn Lan chút nào.
“Ba...” Tần Mộc Ngữ nắm một góc áo, ngẩng đầu nhìn ông, vì sợ hãi, tiếng nói của nàng ngập ngừng liên tục “Ba, con... sai rồi, về sau con sẽ không chạy lung tung nên ba không cần...”
Không cần đánh người được không?
Tần Chiêu Vân sắc mặt thâm trầm, ôm bả vai con gái vỗ vỗ, quay đầu gầm nhẹ nói: “Các ngươi cút đi ra ngoài cho ta!”
Cơ thể Thượng Quan Hạo đứng thẳng dậy, dáng vẻ bệ vệ, trên người tỏa ra khí chất lãnh đạm như băng.
Tần Cẩn Lan đứng lên muốn đi ra cửa lại bị Tần Chiêu Vân quát bảo dừng lại: “Con đứng lại đó cho ta! Đi lên lầu!”
Một hồi sau, sự việc tựa hồ như vậy mà kết thúc.
************************************
Đêm đã khuya, Tần Mộc Ngữ nằm mãi mà không ngủ được, nhắm mắt lại thấy hình ảnh hàng lông mi của Thượng Quan Hạo cụp xuống, đôi môi mỏng sắc bén cùng thân người vấy máu. Nàng sờ soạng xuống giường, bước ra khỏi phòng, lại nghe thấy bụi cây dưới cửa sổ tựa hồ có chút động tĩnh.
Tần Mộc Ngữ sửng sốt, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra bên ngoài.
“Anh có sao hay không? Có đau hay không?” Tần Cẩn Lan cắn môi, nước mắt rưng rưng, “Ba luôn xuống tay rất nặng, dù đau nhưng anh ăn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530337/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.