Toà nhà Tần Thị
Trong tòa nhà cao ngất có kiến trúc mang dáng vẻ xa hoa, tiếng giày cao gót vang lên thanh thúy, xuyên qua hành lang của tầng ba mươi ba, mơ hồ có thể nhìn thấy một đôi giày thanh nhã đi vào.
“Tiểu thư, chính là nơi này.” Người đàn ông quay đầu lại, đem hành lý của nàng đặt ở cửa.
Tần Mộc Ngữ gật đầu cười yếu ớt: “Cám ơn anh.”
Nơi này có một căn phòng to như vậy, không gian gấp hai lần so với căn phòng bình thường, rèm màu rám nắng bị thổi tung, tại cửa sổ sát đất xuất hiện một người có dáng cao lớn, không cần lên tiếng cũng toát ra vẻ uy nghiêm, giống như nghe thấy được tiếng bước chân nhỏ nhẹ của nàng đang đi đến, bóng dáng to lớn có một chút run run.
Tần Mộc Ngữ nhìn ông, miệng khẽ nhếch lên mặt đỏ bừng, nhưng không nói chuyện.
“Tiên sinh, tiểu thư đã đến đang ở phía sau ngài.” Người đàn ông kia đi tới đối diện người đứng bên cửa sổ nói.
Bóng dáng kia rốt cục giật giật người, chậm rãi xoay người lại.
Đó là một người đàn ông tóc hơi lốm đốm bạc, chỉ khoảng 40 tuổi thôi, hai tròng mắt sáng ngời rất thần, hơi thở lộ ra vẻ uy nghiêm, thân ảnh nhìn rất mê li, ánh mắt ông hơi giật giật dần dần trở nên hài hòa dịu dàng.
“Tiểu Ngữ, phải không?” Giọng nói Tần Chiêu Vân hơi khàn khàn một chút.
Ánh mắt Tần Mộc Ngữ hơi lóe sáng: “Ba.”
Hai chữ đơn giản dường như kéo dài cả mấy đời. Mười mấy năm qua ông đã không muốn nhớ rõ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530332/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.