Sáng hôm sau, Kiều Doanh đã làm thủ tục xuất viện cho Linh Vi, nhưng trước khi rời khỏi bệnh viện cô ấy còn cố tình đến tìm Kiều Tuấn để hỏi về việc phải chăm sóc bệnh nhân như thế nào.
Kiều Tuấn đã trả lời rất tận tình, chỉ là Kiều Doanh cứ lo nhìn anh ta chăm chăm nên chú ý đến lời nói của anh ta cho lắm.
Cô ấy cảm thấy anh ta là một vị bác sĩ cực kì ưu tú, điển trai còn rất quan tâm đến bệnh nhân. Cho dù có nhìn theo nhìn theo phương diện nào thì cũng không tìm ra được điểm để chê. Nhưng mà một người đàn ông ưu tú như thế khiến cô có hơi... căng thẳng. Cặn bã thì cô tiếp xúc nhiều rồi chứ thần thánh như Kiều Tuấn thì khó gặp. Cái gọi là mây tầng nào thì gặp mây tầng đấy là rất đúng.
"Này! Cô có thật sự đang nghe tôi nói không vậy?" Kiều Tuấn cau mày, có chút lớn giọng hỏi khiến cho Kiều Doanh bừng tỉnh: "À, tôi... tôi nghe hiểu cả rồi, cảm ơn nha nha bác sĩ, tôi đi trước!"
Trước khi đi cô ấy còn nháy mắt và mỉm cười với anh ta một cái.
Khi cô ấy đi xa anh liền hừ lạnh: "Thật không muốn nói chuyện với cô ta chút nào."
...
"Kiều Doanh, cô đi đâu vậy?" Linh Vi hỏi.
"Không có gì, chúng ta về nhà đi, hôm nay tôi sẽ không ra ngoài, tôi sẽ ở nhà chăm sóc cô, cho cô nếm thử tay nghề nấu nướng của tôi." Kiều Doanh khoác tay lên vai Linh Vi, cùng cô ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-cham-vao-em/3033803/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.