Lời nói của Lư Ngọc Quyên khiến cho Linh Vi càng bị lay động nhưng cái gọi là tình yêu đối cô bây giờ có hơi mơ hồ. Trái tim cô có anh nhưng nó đồng thời cũng có một vết thương, một vết thương rất sâu khiến cô gặp khó khăn nếu tiếp tục liều mạng yêu anh một làn nữa.
Những ngày sau đó, cô vẫn đi đi về về từ nhà hàng đến nhà rất bình thường nhưng cũng không gặp Tần Minh Hạo thêm một lần nào nữa.
Cô thoáng nghĩ chắc là anh bỏ cuộc rồi, đâu có lí do gì khiến anh phải lao tâm lao lực như vạy vì cô.
Ấy mà hôm nay cô lại có cảm giác như có người đi theo sau mình, cảm giác rất rõ ràng, hình như người đó đã theo sau cô từ khi cô rời nhà hàng. Mà lần này cô không sợ hãi nữa, vì cô nghĩ đó chắc chắn là Tần Minh Hạo.
Cũng không rõ vì đâu cô lại có dũng khí khẳng định như vậy, trong khi ngay cả tiếng bước chân cô cũng không nghe thấy, tất cả chỉ là linh cảm.
Đến một đoạn đường vắng, Linh Vi mới quay đầu lại, cô định gọi tên anh nhưng...
Có ba cái bóng đen lao đến, họ bịt miệng cô bằng một cái khăn, cho dù cô có giẫy giụa, có muốn thoát thân cũng không có cách nào thoát ra được. Chỉ một lúc sao ý thức dần mất và cô đã bị bọn họ đi.
Bọn họ là ai? Bắt cóc sao?
...
Ở công ty của Tần Minh Hạo, dạo này công việc anh rất bận, bận đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-cham-vao-em/3033790/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.