Cha mẹ hi vọng cô vềnhà, tất cả anh chị đều ở bên ngoài, trên công tác có phát triển riêng,ngay cả Tử Cần nhỏ nhất cũng chạy như bay đến Đài Bắc đi học, cô muốn ởnhà làm bạn với cha mẹ, dù sao tính tình của cô cũng là cái loại ở nhàkhông màng danh lợi, không có dã tâm quá lớn.
Nhưng cô còn đang chờ Lương Vấn Hân.
Trong lòng, còn ôm một chút tia hi vọng nhỏ nhoi, chờ anh bày tỏ gì đó.
Cô thử qua các loại phương thức, mềm, cứng rắn, thậm chí hạ thuốc mạnh nói cho anh biết: “Mẹ em muốn em lấy được bằng tốt nghiệp thì nhanh trở về, bà muốn giúp em sắp xếp xem mắt.”
“Xem mắt? Em mới mấy tuổi?” Cũng không phải là 70 80 báo động tới.
“Bởi vì em vốn chính là loại phụ nữ rất truyền thống đó, kết hôn, sinh con,có một người chồng thương em yêu em, người chồng, tìm công việc bìnhthường, trải qua cuộc sống hôn nhân bình thường cũng rất thỏa mãn. Những người tốt nghiệp xong khác luôn luôn tìm trọng tâm cuộc sống, bằngkhông loại phế vật không tiến triển giống em còn có thể làm gì?”
“Phế vật?” Anh chau chau mày. “Nghe nói người này có thành tích tốt nghiệp đứng thứ hai toàn hệ.”
Uây! Đó không phải là trọng điểm được không? “ Tâm hồn vốn là rất phế, không có mục tiêu gì thật xa! Cả đời theo đuổi chính là cái nho nhỏ này, hạnh phúc nho nhỏ mà thôi.”
Anh đột nhiên thật dài yên lặng một hồi, lúc mở miệng lại cũng là hỏi cô ——
“Khi nào thì đi?”
“. . . . . .”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khau-thi-tam-phi/58195/chuong-7-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.