Cuộc sống luôn tràn đầy phiền não: Anh có ở đây không, có ở đây không, có ở đây không vậy. . . . . .
Liang: Rốt cuộc em muốn làm gì?
Cuộc sống luôn tràn đầy phiền não: Không có gì, chúng ta hàn huyên một chút chứ sao.
Lại tới. Anh biết, một lần cô sẽ không dứt được.
Cuộc sống luôn tràn đầy phiền não: Lương, em đã nói với anh đó, tiệm bán chè lạnh trước mặt trường học của bọn em đã đóng cửa.
Liang: Ờ.
Cuộc sống luôn tràn đầy phiền não: Nhưng lại mở ra một tiệm bán đồ ăn vặt, canh cá viên và bún xào của bọn họ ăn cũng không tệ đó!
Liang: Em còn muốn ăn mấy tiệm nữa?
Lần nào cô cũng nói đến tiệm ăn không tệ, cuối cùng kết thúc cũng là tiệm ăn.
Cuộc sống luôn tràn đầy phiền não: Á. . . . . . không so đo với anh. Đúng rồi, anh có muốn ăn đồ nướng không, sát vách còn có một tiệm bán nướng.
Liang: . . . . . .
Cuộc sống luôn tràn đầy phiền não: Ôi, hay là bánh bao hấp? Bánh bao hấp? Sát vách cũng có
Anh chỉ biết, nếu để cho cô nói tiếp, cả con đường cô đều muốn nói cho anh nghe. Cuối cùng dứt khoát không để ý tới cô, một mình cô vẫn có thể tự hỏi tự đáp, thích thú.
Cuộc sống luôn tràn đầy phiền não: Lương, em hỏi anh đó! Anh biết tại sao mỗi lần con rết ra cửa đều phải thật lâu không? Bởi vì nó chân nhiều đấy, phải mang giày rất lâu.
Cuộc sống luôn tràn đầy phiền não: Vậy anh biết cây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khau-thi-tam-phi/58193/chuong-6-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.