Thật ra thì cô, không có kiên cường như mình nói.
Lúc vừa mới chia tay, mỗi đêm cô trốn trong chăn khóc, nhưng trước mặt người khác, cô không hề ra vẻ suy sụp, vẫn cười cười cãi nhau hơn thua với anh, giống như một đoạn tình yêu nhỏ chưa từng tồn tại qua, gió nhẹ nước chảy.
Sau khi chia tay, dần dần không nghe thấy anh giãy dụa khổ sở lẩm bẩm trong ác mộng, quả nhiên —— kỳ thực đến từ áp lực của cô sao?
Anh không hề tỉnh giấc giữa ban đêm nữa, ngược lại là cô không ngủ được.
Cô không cách nào thích ứng không thể gối lấy vai anh chìm vào giấc ngủ, nghe tiếng tim đập quen thuộc, không thể ôm anh ngủ nữa, bên người trống vắng lạnh lẽo, thường khiến ban đêm cô giật mình tỉnh lại.
Một tháng đầu tiên, sau khi tỉnh lại cô thường ôm đầu gối ngồi trên giường, hướng về phía cửa sổ ngẩn người đến lúc trời sáng.
Sau đó, cô từ từ học được cách đem chút ê ẩm, cảm giác mờ mịt đau đớn giấu vào chỗ sâu nhất trong tâm hồn, lâu rồi từ từ đã phai đi, cũng có lẽ quên lãng, cũng không nhớ nổi, cảm giác đã từng thương anh.
Cô làm được rất tốt, bởi vì cô là Quan Tử Dung, Quan Tử Dung cười đáng yêu thích náo nhiệt, sống vui tươi cởi mở, sẽ không vì bất cứ chuyện gì suy sụp quá lâu.
Mặc dù, tình đâu bị thương một chút, nhưng cuộc sống luôn có vô vàn khả năng, cô tin tưởng, ở nơi khúc quanh vận mệnh một người khác, sẽ có người đàn ông thích hợp hơn cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khau-thi-tam-phi/58191/chuong-6-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.