Ngày hôm sau, tôi tìm luật sư ly hôn, ủy thác cho luật sư đệ đơn ly hôn, giữa tôi và Khâu Minh vẫn còn một số tài sản chung cần phân chia.
Mọi chuyện đến mức này, tôi sẽ cố gắng hết sức để bảo vệ bản thân, không trực tiếp ra mặt nữa.
Về phần đứa bé, tôi không lo Khâu Minh tranh giành quyền nuôi con với tôi, pháp luật quy định đứa bé dưới hai tuổi sẽ do mẹ nuôi dưỡng.
Sau khi nói chuyện với luật sư ly hôn, tôi đặt vé máy bay, lên máy bay trở về nhà.
Trong thời gian này, tôi luôn kể tin vui cho ba mẹ, không kể chuyện buồn, bọn họ không biết tôi chuẩn bị ly hôn với Khâu Minh.
Khi tôi về nhà bế con trên tay, khi nhìn thấy ba tôi đã già đi rất nhiều vì ốm đau bệnh tật, tôi không cầm được nước mắt, khóc lên như một đứa trẻ.
Mẹ tôi sờ tóc tôi: "Tuyên Tuyên, con đã về nhà, có chuyện gì uất ức thì có thể nói cho mẹ biết, ba mẹ sẽ luôn ở bên cạnh con."
Tôi càng khóc to hơn, nhà của mình thật tốt, có những người yêu thương tôi, có bạn bè cùng lớp, tôi có thể gặp bố mẹ mình bất cứ lúc nào tôi nhớ họ.
Tại sao trước đây tôi không nghe lời ba mẹ?
Vài tháng sau, tôi chính thức độc thân trở lại.
Đứa bé thuộc quyền sở hữu của tôi, mỗi người sở hữu một nửa tài sản.
Tôi không so đo quá nhiều, cuộc hôn nhân này đã làm tôi tổn thương quá nhiều, tôi chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khau-chien-voi-nhom-nha-chong/3601243/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.