Vội vàng lau hết phần trà đã phun lên màn hình, tinh thần Gia Ngạn lại có chút không yên. Một chữ “Châu” kia khiến cậu có cảm giác mình như chú heo một phát vụt lên trời.
Không biết Châu Mẫn đến tột cùng đang làm cái gì. Muốn cậu tin rằng chính hắn làm, thà trực tiếp tin rằng tin rằng cậu hoa mắt coi bộ dễ hơn. Nhưng nhìn những đóa hoa trên bàn, một cảm giác kỳ lạ dâng lên, cậu vội vàng kéo sách che lại.
Rất nhanh cũng đến khoảng thời gian tan tầm, những viên chức trẻ sớm đã không còn lòng dạ làm việc, suốt buổi tối nếu không nhắn tin thì gọi điện thoại, loạn cả lên. Gia Ngạn thấy mọi người tươi cười đầy bận rộn thì bản thân cũng có chút bàng hoàng.
Cậu ước, cũng âm thầm nghĩ nếu hắn có thể gọi điện thoại đến tìm thì tốt rồi. Chỉ là giờ đã tan tầm, thật sự không có hi vọng.
“Xin chào, đây là công ty XX……. Vâng, ngài chờ một chút”, đẩy ống nghe ra xa, Xà Sắt ý vị, dùng âm thanh mập mờ gọi cậu: “Gia Ngạn, ra ~ nhận ~ điện ~ thoại ~ kìa”
Gia Ngạn bị cái nụ cười dâm đãng làm khẩn trương đôi chút, không biết thế nào mà trực giác lại bảo hết tám phần là Châu Mẫn, lúc tay nhận điện cũng cứng người: “Alo?”
Giọng nữ nhân trẻ tuổi vui vẻ mà rõ ràng truyền tới: “Gia Ngạn à, tối nay rảnh không?”
Gia Ngạn lập tức hết căng thẳng, thở hắt ra. Thật là, cậu suy nghĩ nhiều quá rồi, sao có thể là Châu Mẫn được.
Chỉ có lúc rỗi rãi ngẫu nhiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khat-khao-khon-cung/247938/quyen-2-chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.