Một gã phụ tá văn chức vểnh tai nghe chốc lát, thấp giọng nhắc nhở Dương Thiện Hội.
- Tặc tử thích chơi chiêu thức ấy. Năm đó làm Phùng lão tướng quân suy sụp....
Nửa câu sau nói phạm húy, bị đoàn người trừng mắt nuốt lại vào trong bụng. Một gã Đô úy có mấy năm binh nghiệp nghiêng cái lỗ tai nghe ngóng, nhanh chóng phản bác.
- Không phải kế nghi binh đâu. Tiếng kèn giống như thực sự tiếng chém giết. Kẻ tặc thật sự....
Ý nghĩ này lại càng cảm tính, cho nên càng gặt hái được sự xem thường của mọi người. Đoàn người cố gắng kiên trì chịu đựng, chậm rãi nghe tiếng kèn bên ngoài, theo phân tích tiếng kèn gián đoạn trong gió truyền đến, không biết là duyên cớ bị ảnh hưởng của lời nói Đô úy, hay là lỗ tai của mọi người quá mức mệt mỏi mà sinh ảo giác, nghe trong chốc lát, quả nhiên nghe thấy được mơ hồ tiếng hò hét và tiếng binh khí va chạm.
Dương Thiện Hội bản thân cũng bị âm thanh tạp nham bên ngoài làm cho hồ đồ rồi. Nếu Trình Danh Chấn chỉ là vì làm cho đoàn người ngủ không yên, hắn không cần phải đem động tĩnh biến thành to lớn như thế, giống như thật như thế. Như vậy đích xác đã mang lại hiệu quả khiến trên dưới quận binh Thanh Hà không được an gối, nhưng tướng sĩ Minh Châu Quân nghe được âm thanh chỉ sợ lớn hơn nữa, càng dọa người, và cũng càng không thể nào ngủ được.
Liên tưởng đến sau khi trời sáng, hai đội quân mệt mỏi tới cực điểm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-quoc-cong-tac/2486332/quyen-4-chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.