Tập kích một cái doanh trại trống không, tù binh duy nhất đã tự sát. Điều này, đám quan viên của quận Vũ Dương ai nấy nhìn nhau choáng váng.
- Làm sao có thể, làm sao có thể?
Có kẻ không cam lòng chấp nhận sự thật, dẫm chân trên mặt tuyết đi qua đi lại.
- Trương quận trưởng, phải làm sao bây giờ? Phải làm sao bây giờ?
Có kẻ tầm mắt bắt đầu nhìn xa một chút, khóc lóc ầm ĩ. Vương tặc Nhị Mao không biết đã chạy được bao nhiêu ngày? Không khéo Lê Dương thành đã cắm đầy cờ chữ Trương rồi cũng nên! Phải làm sao bây giờ? Lê Dương vừa mất, quân tâm Hữu vũ hầu tất loạn. Nếu Hữu vũ hầu chiến bại cả vùng phía nam Hà Bắc từ đây Trương Kim Xưng mặc sức hoành hành!
- Nếu như Trượng quận trưởng điều dân đinh một mực thủ thành thì sao?
Trữ Vạn Quân gấp đến độ sắp nổi điên, giả thiết nào cũng cám nghĩ tới:
- Lê Dương thành cao như vậy, trong tay Vương tặc chỉ có ngàn thuộc hạ. Chỉ cần Trương quân trưởng có thể phòng bị một chút...
- Trương quận trưởng phòng bị trước?
Huyện trưởng Quý Hương Ngụy Đức Thâm không quen nhìn sắc mặt như cha mẹ chết của đám đồng liêu, nhún vai hỏi ngược:
- Chúng ta gần như vậy mà không phát hiện ra hành động của Vương tặc. Trương quẩn trưởng cách nơi này gần hai trăm dặm, chẳng lẽ có thể thấy rõ hơn chúng ta? Nếu ta là Vương tặc nhất định sẽ không quang minh chánh đại công thành. Trước tiên phái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-quoc-cong-tac/2486042/quyen-3-chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.