Tôi gọi Trương Tiểu Hổ một tiếng rồi đi vào đại điện trước. Gọi là đại điện, kỳ thực chỉ là một gian nhà lớn hơn chút, diện tích hơn trăm mét vuông, cao hơn hai mét. Phía sau còn có một sân nhỏ với một gian phòng, chắc là nơi ở của người trông miếu ngày xưa. Ngoài ra thì không còn gì khác.
Vào trong đại điện mới phát hiện, nó còn đổ nát hơn tôi tưởng. Mái nhà đầy lỗ thủng lớn nhỏ, bức tường bên phải sập mất nửa, đúng là một phế tích chỉ còn cố chưa sập hoàn toàn. Đặc biệt là tượng thần trong miếu, căn bản không nhìn ra hình dáng Long Vương gia, chỉ là một đống đất lớn. Điều khiến tôi kinh ngạc là, bức tượng đất dưới chân thần lại được bảo tồn khá nguyên vẹn: một tiểu quỷ mặt xanh nanh nhọn.
Nhìn tiểu quỷ đó tôi ngẩn người ra, trong lòng lại càng khó hiểu. Không phải vì tiểu quỷ này có gì đặc biệt, mà vì nó quá không hợp quy củ. Ở khe núi sâu mà thờ Long Vương đã đủ kỳ quái rồi, bên cạnh Long Vương lẽ ra phải là long t.ử long nữ, long bà, hoặc ít nhất cũng là đồng nam đồng nữ. Đằng này dưới chân lại giẫm lên một tiểu quỷ, rốt cuộc là có ý gì? Tôi càng lúc càng cảm thấy ngôi miếu này có gì đó không ổn. Trương Tiểu Hổ cũng bước vào, thấy tôi đứng ngẩn ra nhìn tượng thần thì hỏi: “Cậu nhìn gì thế?”
Tôi chỉ vào tượng thần:
“Trong miếu, dưới chân tứ đại hộ pháp giẫm tiểu quỷ thì còn hiểu được, nhưng trong Long Vương Miếu mà tượng Long
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-pha-co-mo/5265419/chuong-400.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.