Từ ánh mắt kích động của cô ta, tôi lập tức hiểu ra, người năm đó không quản ngàn dặm đến Thượng Hải trao Kim Cang Chử, chính là tiểu lạt ma này!
Tiểu lạt ma chậm rãi bước về phía chúng tôi, ngũ quan thanh tú, gương mặt hiền hòa từ bi, hoàn toàn không có vẻ hiếu động nghịch ngợm của một đứa trẻ ở độ tuổi này.
Tôi không nhịn được liếc sang Tiểu Hắc Nữu đang tinh nghịch bên cạnh. Thầm nghĩ, đều là trẻ con lớn lên ở vùng Tạng, sao chênh lệch lại lớn đến thế chứ? Sau khi đi tới trước mặt chúng tôi, tiểu lạt ma chắp tay trước n.g.ự.c, dùng tiếng Hán còn chưa thật trôi chảy nói:
“Các vị quý khách, xin mời, thượng sư đã đợi các vị từ lâu.”
Không ngờ tuổi còn nhỏ như vậy mà tiểu lạt ma đã tinh thông tiếng Hán. Tiểu lạt ma lại nói với chúng tôi, là do thượng sư dạy.
“Thượng sư của chùa Cống Ca cũng biết nói tiếng Hán sao?”
Điều này khiến tôi không khỏi sinh ra tò mò. Tôi cứ tưởng những người này cả đời ở trên núi tuyết, chỉ nói ngôn ngữ địa phương thôi chứ. Tiểu lạt ma dẫn chúng tôi đẩy cửa tiến vào hậu viện. Trong hậu viện trồng một cây bồ đề cao lớn.
Lúc này trời đã về khuya, trăng sáng treo cao, cành lá bồ đề đổ xuống từng vòng bóng đen, trông như những chuỗi tràng hạt đang lay động, tựa các vị tăng nhân đang thành kính tụng kinh.
Mà ngay phía sau cây bồ đề, sừng sững một căn nhà cũ kỹ, lẻ loi. Ngôi nhà này vô cùng rách nát, ngói vỡ rơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-pha-co-mo/5265416/chuong-397.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.