Tôi nghịch nghịch cặp kính râm, thử đeo lên mặt của Ban Ban, trông cũng ngầu ra phết.
Sau đó tôi lại ướm thử lên mặt mình, cảm giác cũng khá ổn, nhưng miệng vẫn cứng, buông một câu: “Lấy thứ này làm gì chứ, để chụp ảnh à?”
Lão Giang giật giật khóe miệng, trợn mắt nói: “Nhìn là biết cậu chưa từng lên núi tuyết. Leo núi tuyết thì sợ nhất là bị mù tuyết, vì thế khi ánh sáng mạnh nhất định phải đeo kính râm! Nếu cậu muốn mù thêm lần nữa thì cứ việc ném nó đi.”
Đừng thấy lão Giang ngày thường lêu lổng bất cần, hóa ra kiến thức trải nghiệm lại dày dặn đến vậy. Đối với vị sư phụ này, tôi càng lúc càng thật lòng kính phục.
Sau khi chuẩn bị đồ đạc gần xong, Tiết Tĩnh Hương liếc nhìn chiếc đồng hồ vàng trên cổ tay, nói rằng thời gian cũng đã muộn, bảo chúng tôi quay về nghỉ ngơi trước.
Mọi người hôm nay bị hành hạ suốt cả ngày, quả thật ai nấy đều mệt mỏi rã rời. Chúng tôi quay về khách sạn, Tiết Tĩnh Hương đã sớm chuẩn bị sẵn phòng suite hạng sang. Đệm giường kiểu châu Âu mềm mại khiến người ta chỉ muốn ngủ một giấc thật ngon, ngày mai sẽ xuất phát.
Tôi ở chung phòng với lão Giang và Ban Ban.
Cũng không biết lão Giang nghĩ thế nào, trong kho lạnh đã thấy bao nhiêu cảnh tượng kinh khủng như vậy, thế mà vừa đặt lưng xuống là ngủ ngay. Ngủ thì thôi đi, ông ấy còn ngáy ngay bên cạnh tôi, tiếng ngáy vang như sấm, khiến tôi trằn trọc mãi không sao ngủ được.
Nhưng thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-pha-co-mo/5265389/chuong-370.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.