Lúc này tôi hoàn toàn không ngờ rằng, con quỷ nữ Tát Già mà tôi chưa từng thấy, cũng chưa từng nghe nói tới ấy, lại sẽ dẫn dắt chúng tôi đến nơi đó! Và nơi ấy, đã suýt nữa thì vén lên bí mật mà tôi vẫn luôn truy tìm bấy lâu nay…
Quả nhiên, đúng như tôi dự đoán, công việc lại tìm tới chúng tôi! Chỉ chưa đầy hai ngày sau, đã có người tới thông báo, yêu cầu chúng tôi khẩn cấp tới phòng họp tầng hai. Kỳ Lân có một cuộc họp trọng đại.
Khi ấy tôi và Ngân Linh đang ở lì trong ký túc xá của lão Giang.
Sau khi nghe tin Hạ Lan Tuyết có thể đã xảy ra chuyện, lão Giang hoàn toàn rơi vào trạng thái bồn chồn bất an. Hoặc là thức trắng đêm này qua đêm khác hút thuốc, hoặc là vùi mình trong chum rượu, hai quầng thâm dưới mắt đen sì, đen đến mức có thể sang Tứ Xuyên tranh tre với gấu trúc.
Để đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý của ông ấy, tôi chỉ đành ngồi cùng lão Giang đ.á.n.h cờ vây. Chỉ là tôi với Ngân Linh cộng lại cũng không phải đối thủ của lão Giang.
Ngược lại, phía sau chúng tôi, Ban Ban suốt hai mươi bốn tiếng luôn đứng thẳng lưng, mặt không cảm xúc, ánh mắt sắc bén chăm chăm nhìn bàn cờ, dường như đang cảnh cáo lão Giang đừng có quá đáng.
Nghe thấy tiếng gõ cửa bên ngoài, lão Giang thậm chí còn chẳng thèm ngẩng đầu lên, tiện tay hất thẳng một đầu t.h.u.ố.c lá đang cháy dở ra ngoài:
“Đừng có làm phiền lão tử!”
Ngân Linh cũng phất tay phụ họa, vẻ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-pha-co-mo/5265376/chuong-357.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.