Không biết đã chờ bao lâu, trên mặt hồ dần dần xuất hiện một đốm sáng, đang tiến về phía chúng tôi. Đốm sáng ấy mỗi lúc một gần, cuối cùng hiện ra thành một chiếc thuyền rồng. Bóng người trên thuyền dần rõ nét, chính là trưởng thôn đã nhiều ngày không gặp.
Trưởng thôn dẫn theo con trai là Long Nhi cùng đến. Ngân Linh nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, ra sức vẫy về phía đối phương, vừa vẫy vừa miêu tả cho tôi nghe tình hình trên thuyền.
Trưởng thôn và Long Nhi còn vẫy mạnh hơn, chẳng mấy chốc đã cập bờ trước mặt chúng tôi. Câu đầu tiên họ nói khi nhìn thấy chúng tôi là:
“Các cậu… thật sự còn sống sao? Khi thấy lá cờ cá biến mất, chúng tôi còn tưởng bị gió thổi bay rồi. May quá, đúng là các cậu thật.”
“Ơ, vị tiểu huynh đệ này… mắt làm sao thế?” Long Nhi đột nhiên tiến lại gần tôi. Ngân Linh vốn định nói thật, tôi vội véo cô bé một cái. Dù sao chuyện trong mộ càng ít người biết càng an toàn.
Lão Giang là người thông minh, ông trực tiếp nói với trưởng thôn rằng tôi bị mù trong lúc giao đấu với U Tây, là do đối phương gây ra.
“Con súc sinh đó, làm nhục Thanh Nhi thì thôi, lại còn làm mù cả người anh em.”
Trưởng thôn phẫn nộ nói. Tôi khẽ cong môi cười: “Đổi một đôi mắt lấy mạng hắn, đáng giá!”
“Ý cậu là…?”
Trưởng thôn sững người, rồi không dám tin hỏi lại: “Cậu g.i.ế.c hắn rồi sao? Thật không? Cậu thật sự đã g.i.ế.c hắn rồi ư?”
Tôi gật đầu, mang theo chút áy náy nói:
“Ban đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-pha-co-mo/5265369/chuong-350.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.