Nghĩ lại trước đó, bản thân đã liên tiếp mất đi mấy đứa con, Bạch Miêu cổ vương liền tự nhủ với chính mình rằng: nếu Linh Nhi có thể vượt qua được cửa ải này, bà tuyệt đối sẽ không còn ép buộc con bé luyện cổ nữa.
Bà là Bạch Miêu cổ vương, nhưng đồng thời cũng là một người mẹ…
Vì Bạch Miêu, bà đã hy sinh tám đứa con. Lần này, bà chỉ muốn làm một người mẹ đúng nghĩa!
Trong những lời cầu nguyện thành kính của cả Miêu Cương, đến ngày thứ bảy, Ngân Linh toát ra một trận mồ hôi lớn, những nốt ban đỏ dần lặn xuống, cơn sốt cao cũng thuyên giảm.
Đêm hôm đó, Ngân Linh chậm rãi tỉnh lại. Sau đó, Bạch Miêu cổ vương quả thực cũng giữ đúng lời hứa của mình, không còn quá mức ép buộc Ngân Linh nữa.
“Là con một, mẹ không còn nhẫn tâm với em như trước. Nhưng bên phía U Tây thì khác hẳn, những gì hắn phải trải qua từ nhỏ đến lớn khiến em còn hoài nghi không biết hắn có phải là con ruột hay không? Hay là mẹ hắn cắm sừng cha hắn, rồi hắn bị cố ý hành hạ cho hả giận.”
“Tuy em mang được Kim Tàm Cổ trở về, nhưng sau đó không còn sự ép buộc của mẹ, bản tính ham chơi của em khiến ngày nào cũng chỉ lo chạy khắp nơi tìm đồ ăn ngon. Còn U Tây thì lại dưới tay cha hắn là Hắc Miêu cổ vương, ngày ngày phải chịu những cuộc thử luyện kiểu địa ngục!”
“Anh có tưởng tượng được không? Mới ba tuổi, U Tây đã bị ném vào một cái vò đầy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-pha-co-mo/5265347/chuong-328.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.