Khi đó, đại quân hùng mạnh của triều Thương đã chiếm ba phần tư lãnh thổ Cổ Thục quốc, cả quốc gia bất cứ lúc nào cũng có thể diệt vong! Ngay cả các dân tộc khác sinh sống tại đây cũng chịu cảnh tàn sát. Mệnh lệnh của Vu sư chỉ có bốn chữ: g.i.ế.c sạch không tha!
Trận quyết chiến cuối cùng diễn ra vào một buổi hoàng hôn. Toàn bộ chiến binh Cổ Thục quốc, toàn bộ dân chúng đất Thục, đều bị dồn đến dưới vách núi, không còn đường lui.
Họ đã tuyệt vọng, nhưng không chịu đầu hàng, quyết định tập thể tự sát!
Nhưng đúng lúc này, trên đỉnh núi cao chót vót đột nhiên dựng lên một lá cờ xanh biếc – đó là vương kỳ! Trên lá cờ thêu hình một con chim thần Mặt Trời dang cánh bay lượn, tỏa ra hào quang vạn trượng.
Đó là tín ngưỡng ban sơ nhất của Cổ Thục quốc.
Người giương cao lá cờ ấy không phải là vị lão thủ lĩnh đã hi sinh. Mà chính là Càn Tùng – kẻ nhìn xuống thiên hạ, ra đi rồi lại quay về.
Nhìn xuống muôn dân dưới chân, Càn Tùng như thần minh cất tiếng: “Hôm nay, dưới vương kỳ này, ta ra lệnh cho các ngươi: t.ử chiến không lùi, rút kiếm nghênh địch!”
“Sau trận huyết chiến này, ta – Càn Tùng sẽ đăng cơ xưng vương, trở thành vị quốc vương đầu tiên của Cổ Thục quốc.”
“Ta thề sẽ đốt cạn cả đời mình để bảo vệ mảnh đất này, để con cháu muôn đời sau có được một chốn đào nguyên an cư lạc nghiệp!”
Đám người vốn đang sợ hãi bên dưới đầu tiên là một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-pha-co-mo/5265336/chuong-317.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.