Lúc này lão Giang lên tiếng: “Tên nhóc này, còn chưa nhìn ra sao? Đống xương sọ này đều là những kẻ xâm lược đã bị tiêu diệt, tức là đại quân nhà Thương từng tiến đ.á.n.h Cổ Thục năm xưa, cùng với đám thuộc hạ của bọn vu sư.”
“Bọn chúng được hưởng chung một kết cục với thứ bị giam cầm kia, bị phong ấn trong cái động này, mấy trăm năm, mấy ngàn năm, thậm chí vạn năm không thấy ánh mặt trời!”
Lời của lão Giang khiến tôi bừng tỉnh, nhưng không hiểu vì sao, tôi luôn có cảm giác những bộ xương này như vẫn còn sống, dường như đang âm thầm chờ đợi chúng tôi, chờ chúng tôi trở thành một phần của chúng. Sống lưng tôi lập tức tê dại, da đầu cũng muốn nổ tung.
Ngay lúc đó, Ngân Linh bỗng chỉ về một hướng, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: “Mọi người nhìn kìa! Ở đó có một thứ gì đó lấp lánh ánh vàng.”
Lời cô bé lập tức thu hút sự chú ý của tất cả chúng tôi, nhưng khi mọi ánh mắt cùng đổ dồn sang, lại chẳng thấy gì cả. Ngân Linh sốt ruột đến mức dậm chân: “Mọi người chậm quá, cái thứ nhỏ màu vàng đó hình như chui vào trong sọ xương rồi.”
Chúng tôi lại nhìn về phía đống xương sọ, nhưng ngoài hai hốc mắt âm u lạnh lẽo ra thì chẳng phát hiện được thứ gì. Càng nhìn tôi càng thấy bồn chồn bất an, không nhịn được hỏi Ngân Linh rốt cuộc là cái sọ nào.
Ngân Linh vội vàng chỉ tiếp: “Nhanh lên, nó lại chạy sang bên kia rồi…”
Thế nhưng theo hướng ngón tay cô bé,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-pha-co-mo/5265325/chuong-306.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.