Đập vào mắt chúng tôi là một tháp canh bằng gỗ cao vút, hẳn là công trình để đám nguời giữ núi dùng quan sát động tĩnh của kẻ địch!
Nhưng lúc này trên tháp canh lại không có lấy một tên lính gác nào. Phía dưới tháp canh còn có từng khu rào chắn được dựng lên, bên trong chất đầy lá cây và trái cây, hẳn là nơi dùng để nuôi hươu.
Nhưng lúc này, ngay cả một con hươu cũng không có ở đây. Chuyện gì đang xảy ra vậy? Tôi và lão Giang nhìn nhau một cái, cảm nhận một cách nhạy bén bầu không khí kỳ quái bao trùm. Rồi chúng tôi trực tiếp tiến về phía những ngôi nhà mái vòm màu xanh phía sau!
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Chỗ này hẳn là nơi những người giữ núi sinh sống, bởi tôi thấy từng cánh cửa nhà đều gắn một cặp sừng hươu hình nhánh cây, có nhà còn phơi đủ loại thức ăn trước cửa. Những tia sáng cuối cùng của hoàng hôn rọi xuống, khiến nơi này đẹp như một chốn bồng lai tiên cảnh.
“Bây giờ là 7 giờ tối, họ có thể đã ngủ ?” tôi hỏi lão Giang.
Bởi tôi nhớ, người xưa thường có thói quen “mặt trời mọc thì làm việc, mặt trời lặn thì nghỉ ngơi”.
Nhưng lão Giang lắc đầu: “Không thể đâu, dù họ có ngủ, cũng không thể không có một người đứng gác. Nếu bị tấn công, chắc chắn sẽ bị triệt hạ hết.”
“Chẳng phải cậu cũng nhận ra sao? Xung quanh yên lặng quá, đến cả tiếng ngáy cũng không có.”
Tôi nghĩ lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-pha-co-mo/5265306/chuong-287.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.