“Tế lễ!”
Lần này người mở miệng là lão Giang. Ông móc từ lớp đất đen ra mấy mảnh ngọc đưa cho chúng tôi xem. Lúc này chúng tôi mới phát hiện, trên mỗi mảnh ngọc đều khắc những hoa văn kỳ quái, trông hơi giống chữ viết, nhưng lại khác hoàn toàn với tất cả những loại chữ mà chúng tôi từng thấy, thậm chí cũng không giống giáp cốt văn…
Đối mặt với sự nghi hoặc của chúng tôi, lão Giang giải thích:
“Thứ này gọi là ngọc chương, là pháp khí dùng để tế tự núi sông của người cổ đại. Dựa vào đâu mà triều Thương có thể dùng giáp cốt để bói mà tế lễ, còn cổ Thục quốc lại không thể dùng ngọc chương để tế lễ?”
Chỉ là ngọc thạch quý hiếm, dùng để ghi chép sự kiện thì quá lãng phí, cho nên họ chỉ ghi lại những đại sự quan trọng nhất mỗi năm lên ngọc chương, rồi đem đốt trong lửa lớn, hy vọng có thể truyền đạt lên trời. Cầu xin thượng thiên phù hộ cho họ xua tan tai ương.
Tôi không khỏi nhớ tới mấy hố xương ở tế đàn đồi Tam Tinh , chẳng lẽ nơi này cũng từng cử hành một nghi thức hỏa tế long trọng? Dùng để trấn áp thứ mà ngay cả Thần Thanh Y cũng phải kiêng dè?
Hai mắt tôi chấn động, đúng lúc đó Cách Duy Hãn mặt mày nghiêm túc, chậm rãi nói ra một câu còn kinh tâm động phách hơn:
“Các bạn, tuy tôi không hiểu hết hoa văn trên ngọc chương, nhưng dù sao tôi cũng nghiên cứu văn tự vùng Xuyên Thục mấy chục năm rồi, vẫn nhìn ra được một chút… Chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-pha-co-mo/5265304/chuong-285.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.