Lão Giang sợ có chuyện bất trắc, bèn bảo Cách Duy Hãn đứng canh một bên, còn mình thì đeo Đao đen lại gần kiểm tra.
Cuối cùng ông phát hiện trong quan tài đã trống trơn, chỉ còn đầy những đồ bồi táng dành cho nữ nhân thời Minh.
Suy đoán đầu tiên của ông là: con Sơn Quỷ chính là từ ngôi mộ này mà ra. Không biết cô ta lúc còn sống đã đắc tội với ai mà lại bị dùng một trận pháp đạo gia mạnh đến mức này để phong ấn.
Chín cây đào đều được chuyển từ nơi khác đến, dưới mỗi gốc đều chôn một đạo huyết chú. Ngay cả quan tài đồng cũng khắc dầy đặc kinh văn.
Cái trận pháp Cửu Cung Bát Quái này, từ vật liệu đến mức độ tỉ mỉ, trong thời đại ấy phải thuộc loại đứng đầu.
Vậy nên lão Giang càng tin rằng: lớn như thế này, chỉ có hoàng gia mới làm nổi. Đây hẳn là mộ của một công chúa.
Nhưng sử sách nhà Minh lại chẳng hề ghi chép có công chúa nào được an táng ở núi Vũ Ốc, càng đừng nói đến chuyện kết oán lớn với hoàng đế đến mức bị phong ấn cho đời đời không được siêu sinh…
Giữa lúc lão Giang và Cách Duy Hãn tranh luận, một cái tên dần hiện lên: Công chúa Mỵ Âm người chỉ xuất hiện trong dã sử.
Nói đến đây, lão Giang quay sang tôi: “Chính là câu chuyện ta kể lúc trước.”
“Nhưng nếu trận pháp lợi hại đến vậy, một nữ nhân như Công chúa Mỵ Âm làm thế nào thoát ra được?”
Ngân Linh hỏi rất nghiêm túc.
Lão Giang vốn thông minh, lúc nhận ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-pha-co-mo/5265278/chuong-259.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.