Thì ra đám hồ ly này vốn bị dùng làm “thú trấn mộ”, từng con bị xích bằng những sợi xiềng to, nhốt vĩnh viễn trong ngôi cổ mộ đời Nguyên nằm dưới lòng núi, để canh giữ cho thi vương trong đó.
Nhờ Mỵ Âm hút phải luồng t.ử khí của mộ ấy mà vô tình giải được phong ấn, giúp chúng thoát khỏi giam cầm. Sau khi có được tự do, bầy hồ ly liền coi Mỵ Âm như ân nhân!
Chúng biết Mỵ Âm sở dĩ không c.h.ế.t, cũng không chịu tiêu tán, là vì trong lòng vẫn không cam tâm. Thế là chúng tìm hết lượt trai trẻ này đến trai trẻ khác mang đến cho nàng “kết hôn”, mong giúp nàng hoàn thành tâm nguyện.
Kết quả… cả đám trai trẻ ấy, Mỵ Âm chẳng nhìn trúng một ai.
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
“Vậy là… nhìn không vừa mắt thì các người g.i.ế.c họ luôn hả?” Tôi nhìn bầy hồ ly, cảm thấy chúng không giống loài yêu quái tàn bạo, mà chỉ cố tình làm ra vẻ đáng sợ.
Hồ ly hoa hừ mũi: “Không có! Họ đang ở A T.ử Động đấy!”
Lão Giang cũng gật đầu, xác nhận lời hồ ly hoa là thật. Hình như ngay từ lúc đầu, lão Giang đã nhắc đến “A T.ử Động” đó rồi.
“A T.ử Động? Là chỗ nào?” Tôi không hiểu.
Lão Giang giải thích rằng đó chính là “hang hồ ly”. Trong cổ thư dân gian Thái Bình Quảng Ký, hồ ly đã tu luyện thành tinh được gọi là “A Tử”. Từ thời Tần Hán, hồ ly từng được liệt vào bốn điềm lành cùng phượng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-pha-co-mo/5265275/chuong-256.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.