Những năm qua tôi gặp không ít mỹ nhân: cô gái thần bí từng tập kích Trấn Sấm, vẻ lạnh lùng tuyệt sắc của Hạ Lan Tuyết, sự lanh lợi đáng yêu của Ngân Linh hay vẻ đẹp khuynh thành của Nữ Oa Tiểu Tiểu…
Nhưng tôi chưa từng thấy ai đẹp đến mức động lòng người như cô gái trước mặt. Cô ấy giống như kiệt tác được trời cao dồn hết tâm huyết mà tạo ra, một tác phẩm hoàn hảo đến mức không tìm ra nổi một điểm khiếm khuyết.
Ông trời đúng là bất công.
Có lẽ nhận ra sự kinh ngạc trong mắt tôi, cô gái khẽ cúi đầu. Nụ cười của cô dịu như ánh nắng đầu xuân, khiến mặt hồ cũng phải gợn sóng theo. Làm tôi vô thức nghĩ đến câu nói kia: chỉ một cái cúi đầu, đã khiến người ta xao động.
Đẹp đến mức khiến tim tôi mềm nhũn.
“Bây giờ anh chịu… lấy em rồi chứ? Em có rất nhiều ưu điểm, nhất định không khiến anh thiệt thòi đâu.”
Cô dâu ngẩng đầu, vẻ đẹp tinh khiết pha chút mong đợi. Đám hồ ly xung quanh tưởng mọi chuyện đã định, liền reo hò ầm ĩ: “Vào động phòng! Mau vào động phòng!”
“Khoan đã!”
Tôi giơ tay ngăn bọn chúng, nghiêm túc nói: “Tôi thừa nhận cô là người đẹp nhất tôi từng thấy. Nhưng tôi vẫn không thể cưới cô. Lễ đính hôn tôi sẽ trả lại.”
“Vì sao?” Cô dâu thoáng ngơ ngác.
Tôi bật cười: “Vì tôi đã thích một người khác rồi. Tôi thích cái kiểu bướng bỉnh mà dễ thương của cô ấy, thích sự thông minh ẩn dưới vẻ ngây thơ của cô ấy. Tôi sẽ không vì cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-pha-co-mo/5265273/chuong-254.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.