Tôi cố làm ra vẻ vô hại, nhẹ nhàng giải thích: “Ông ơi, đừng căng thẳng, bọn cháu chỉ đi ngang qua thôi.”
Không ngờ đối phương không dễ bị lừa như vậy. Ông ta lạnh lùng cười một tiếng: “Cả trăm năm nay, núi Vũ Ốc này có mấy ai còn sống mà lên? Cậu nói cậu đi ngang qua? Coi tôi là đồ ngu à, hay là mù?”
Tôi tiếp tục cố nặn ra nụ cười, kể rằng mình là sinh viên lên núi thám hiểm, kết quả bị lạc đường, em gái lại lên cơn sốt.
Nói xong tôi liếc mắt ra hiệu về phía Cách Duy Hãn: “Không tin thì ông xem cái ông Tây phía sau kìa, trên người còn mang theo sổ ghi chép lúc thám hiểm đấy.”
Cách Duy Hãn nghe nhắc đến mình thì vội vàng móc cuốn sổ từ trong túi ra, cố gắng dùng kiểu tiếng Tứ Xuyên pha lẫn tiếng Anh của ông ta để giới thiệu thân phận.
Nhưng ông lão chẳng buồn tin. Không đợi Cách Duy Hãn nói hết câu, ông đã cắt ngang, gương mặt lạnh tanh: “Bớt nói nhảm. Mục đích các người lên núi rốt cuộc là gì? Không khai thật, tin không ta b.ắ.n thủng đầu từng đứa?”
Lúc này tôi còn đang cõng Ngân Linh trên lưng. Nếu ông ta thật sự bóp cò, kiểu gì cũng một c.h.ế.t một bị thương. Tôi liếc sang Lão Giang cầu cứu, hy vọng ông ấy nhanh tay hạ gục đối phương. Dù gì ông ấy cũng là Hắc Đao Kỳ Lân mà, đối phó một ông già ốm yếu chắc không khó.
Nhưng Lão Giang lại vừa cười vừa thong thả bước tới: “Tôi lại không tin đấy. Không thì ông b.ắ.n
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-pha-co-mo/5265265/chuong-246.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.