"Cụ ông! Cụ ở đâu ạ!"
Tiếng gọi non nớt của một đứa trẻ vang lên từ sau núi của thôn Đồ Bắc.
Cục bột mặc áo xuân nhỏ màu đỏ hì hục leo lên núi theo con đường nhỏ, vừa gọi vừa tìm người.
Tháng tư, mùa xuân, cỏ dại trên núi đã mọc cao đến nửa người, xanh tươi um tùm.
"Suỵt! Suỵt! Viên Viên, cụ ở đây, nhỏ tiếng thôi, đừng để cha con nghe thấy!" Một bụi cỏ bên đường bị vạch ra, một cái đầu lén lút thò ra từ phía sau, tóc bạc rối bù, mắt gian mày chuột, trông không giống người tốt.
Thấy ông, mắt cô bé sáng lên, lập tức chạy đến ôm chầm lấy lão già, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn như ngọc lên, hào hứng nói, "Cụ ơi, chúng ta đi chơi đi, đi thành Phong Vân!"
Ôm lấy cô bé, Độc Bất Xâm cười toe toét, chân khẽ điểm một cái liền bay về phía thành Phong Vân, "Con bé này, giống hệt mẹ con ngày xưa, mẹ con hồi nhỏ cũng rất thích đi thành Phong Vân chơi, mỗi lần nhắc đến thành Phong Vân, mắt sáng lên có thể làm người ta ch.ói mắt, kiệt kiệt!"
"Mẹ đi thành để đ.á.n.h nhau, Viên Viên không đi đ.á.n.h nhau đâu ạ." Cô bé nói có lý có lẽ.
"Không đ.á.n.h nhau, con đi thành Phong Vân làm gì?"
"Viên Viên đi thành Phong Vân chơi với cụ ạ!"
Aiya, nếp nhăn trên mặt lão già cười đến mức không thể nào che giấu được, toàn thân thoải mái.
Trong sân nhà họ Tô, một cục bột khác đang cầm một thanh kiếm gỗ nhỏ múa may quay cuồng, dường như cảm nhận được điều gì đó,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5294079/chuong-730.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.