Tháng tám, Trung thu sắp đến.
Bầu trời chiều tối rực rỡ những đám mây, thôn Đồ Bắc chìm trong ánh chiều tím đỏ, yên bình, hòa thuận.
Trong thôn, khói bếp lượn lờ, xa xa có thể nghe thấy tiếng cười nói, mùi thơm của củi cháy hòa quyện với mùi thức ăn, đâu đâu cũng là hương vị của cuộc sống yên bình.
"Các con! Đoạn Đao, con trai! Gia gia về rồi! Kiệt kiệt kiệt kiệt!"
Tiếng cười quái dị quen thuộc của lão già từ đầu thôn bay vào trong thôn.
Sau đó lại có những tiếng reo hò vang lên, "A gia, a nãi! Cha mẹ! Đoạn Đao thúc thúc! Con cũng về rồi!"
"Mang đồ tốt về cho mọi người đây, mau ra đón!"
"Trẻ con trong thôn tập hợp! Có rất nhiều đồ ăn ngon, đồ chơi vui!"
Người trong thôn nghe tiếng liền đồng loạt hành động, lũ lượt thò đầu ra, cười rạng rỡ, "Độc lão, Trường Đông! Điềm Bảo! A Úc! Tiểu Võ, Tiểu Mạch Tuệ! Các con đều về rồi!"
Bách Hiểu Phong bay lơ lửng trên không, một bộ nguyệt bào phiêu dật, tiêu sái, nghe thấy hai chữ "Trường Đông", vạt áo phiêu dật cũng cứng lại.
Hắn lật tay ném một ám khí lớn, chính xác trúng vào người báo tin của thôn đang gọi hắn là Trường Đông, "Hừ."
Vương Xuyên luống cuống bắt lấy thứ ném vào mặt, một cái bọc, mở ra, bên trong là hai miếng vải cotton mịn màu xanh lam.
Hắn cười lớn, giơ bọc lên, "Trường Đông, cảm ơn nhé!"
Người đàn ông bay xa nghiến răng nghiến lợi, "Im miệng!"
"Ha ha ha ha!" Xung quanh vang lên một tràng cười.
Không chỉ Vương Xuyên có quà,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5294056/chuong-707.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.