"Khả Hãn, nhóm Tô Cửu Nghê đã đến thành Sóc Phương!"
"Khả Hãn, nhóm Tô Cửu Nghê đã đến thành Chi Tựu!"
"... Đã đến thành Túc Lỗ!"
"..."
"Báo! Bẩm Khả Hãn! Thuộc hạ thất trách, nhóm Tô Cửu Nghê đột nhiên mất tích ngoài vương đô!"
Từ mùa đông gió tuyết đến vạn vật hồi sinh, đất đai xanh tươi, tin tức về hành tung của đám người Tô Cửu Nghê liên tục được báo về vương thành, nỗi lo của các đại thần cũng theo đó mà ngày càng sâu sắc.
Mỗi lần có tin báo về, đám người Tô Cửu Nghê lại càng gần vương đô hơn.
Truy nã toàn cảnh, bố trí bao nhiêu người và chướng ngại vật, vẫn không thể cản được bước chân của đối phương.
Và nỗi hoảng sợ sâu sắc do kẻ địch mạnh đang đến gần, thậm chí nhiều năm trước khi chiến tranh với các nước khác cũng chưa từng có.
Đối phương chỉ có sáu người.
"Khả Hãn, đám người Tô Cửu Nghê quỷ kế đa đoan, thủ đoạn trăm bề, phương pháp thông thường không thể chống đỡ, thần chỉ sợ sáu người họ đã lẻn vào vương thành, không thể tiếp tục đối phó một cách tiêu cực nữa, nếu không người nguy hiểm nhất chính là Khả Hãn!"
Các đại thần tụ tập tại điện nghị sự cầu kiến Khả Hãn, bảy miệng tám lưỡi đưa ra ý kiến.
"Hung Nô ta là một nước lớn, quốc lực hùng mạnh chấn nhiếp bốn phương, các bộ lạc xung quanh không ai không thần phục! Bây giờ vì sáu người đến từ Trung Thổ mà co đầu rụt cổ, các nước láng giềng đã bắt đầu cười nhạo Hung Nô ta là hổ giấy!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5294050/chuong-701.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.