Bên ngoài thành Ô Kim là một vùng hoang dã.
Ốc đảo và đất cát đan xen.
Nếu không có người quen thuộc dẫn đường, sơ ý một chút sẽ đi nhầm đường, sa vào đường cát không ra được, ngựa sẽ bị mệt c.h.ế.t tươi.
Mặt trời lặn trăng lên, bóng đêm bao trùm tứ phía, ngắm trăng nơi hoang dã, trăng sáng gần trong gang tấc, tưởng như đưa tay là có thể chạm tới.
Từ thành Ô Kim đi tới thành Lạc Nhật có một con đường lớn xe ngựa có thể thông hành.
Sáu người Điềm Bảo ngồi trên xe lừa, chậm rãi mà đi, cũng may đội xe ngựa phía trước tốc độ cũng không nhanh, miễn cưỡng có thể đuổi kịp.
Ánh trăng chiếu rọi hoang dã một mảnh trắng ngần, nơi u sâu tiếng sói tru từng trận.
"Nơi này đi về phía trước năm dặm nữa có một nguồn nước, trời tối không tiện đi đường, thương đội phía trước hẳn là sẽ an trí nghỉ ngơi ngay tại chỗ gần nguồn nước." Dương Trực làm người dẫn đường rất hợp cách, đối với địa lý xung quanh thành Ô Kim cực kỳ quen thuộc: "Con lừa này đi nửa ngày cũng mệt muốn c.h.ế.t rồi, đến lúc đó chúng ta đi theo nghỉ một đêm, sáng sớm mai tiếp tục khởi hành, trước khi trời tối là có thể đến thành Lạc Nhật. Bất quá buổi tối lúc nghỉ ngơi cần cảnh giác chút, có thể sẽ gặp phải bầy sói và mã phỉ."
Đám người Điềm Bảo không có ý kiến gì khác.
Bọn họ là khách lạ, ở ngoại vực đất khách quê người này, nghe Dương Trực sắp xếp chính là sự sắp xếp tốt nhất.
Về sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5293994/chuong-645.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.