Cửa sân nhà họ Hoắc chật kín người.
Dân làng trong thôn đều đã đến, có cả già trẻ, phụ nữ và trẻ em.
Đứng giữa vòng vây nhìn ra xung quanh, mỗi khuôn mặt đều tràn đầy phẫn nộ, căm phẫn.
Khi thấy Độc lão quái xuất hiện, trái tim của bảy nước đều co thắt lại.
Độc Bất Xâm thật sự còn sống.
Nhưng náo loạn lớn như vậy, ồn ào lâu như thế, những gương mặt quen thuộc gần như đều đã xuất hiện, chỉ có Bạch Úc và Tô Cửu Nghê là vẫn chưa lộ diện.
Văn Nhân Tĩnh nhắm mắt, miệng đầy vị đắng.
Nắm c.h.ặ.t t.a.y để ổn định tinh thần, Văn Nhân Tĩnh lại chắp tay, cúi người về phía trước, cao giọng nói, "Lỗi lầm xưa kia, chúng tôi mang tội nghiệt, không dám xin tiên sinh tha thứ, muốn đ.á.n.h muốn g.i.ế.c, đều do tiên sinh quyết định! Nhưng hiện nay tình hình Trung Nguyên cấp bách, Nam Tang tham vọng gây chiến, khiến bá tánh thiên hạ rơi vào cảnh lầm than, dân không sống nổi! Xin tiên sinh hãy vì bá tánh vô tội, cứu lấy thiên hạ này!"
Y mím môi, đứng thẳng người, "Đợi khi thiên hạ ổn định, bất kể tiên sinh muốn chúng tôi trả giá thế nào, chúng tôi đều không từ chối! Hôm nay Văn Nhân Tĩnh trước cửa nhà tiên sinh tự c.h.ặ.t một tay để chứng minh lời thề! Sau này, mạng của tôi, tiên sinh có thể lấy bất cứ lúc nào!"
Dứt lời, y rút thanh kiếm sắc bén bên hông, ánh bạc lóe lên trong không trung, m.á.u tươi b.ắ.n tung tóe.
Trên mặt đất thấm đẫm nước vo gạo, rơi xuống một đoạn cánh tay, bọc trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5293911/chuong-562.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.