Sau bữa tối, trăng lên giữa trời.
Bầu trời xanh đen điểm đầy sao, tiếng côn trùng bốn phương tám hướng kêu vang.
Trên bức tường sân cạnh phòng t.h.u.ố.c nhà họ Tô, dán năm sáu con thạch sùng.
"Tỷ tỷ, tỷ có nghe thấy họ nói gì không? Bà bà có đồng ý không? Muội sốt ruột quá!" Băng Nhi áp tai vào tường, chỉ muốn xuyên qua tường.
Điềm Bảo vẻ mặt nghiêm túc, làm bộ vỗ vỗ tai mình, "Lạ thật, không nghe rõ lắm, tai hỏng rồi."
Mọi người u ám nhìn Bảo đang giả vờ, vẻ mặt khó tả.
Ngươi nói vậy có được không? Cùng nhau lăn lộn mười mấy hai mươi năm, ai mà không biết ngươi có tai thính nghìn dặm?
Sao lại còn nghịch ngợm thế!
Tiểu Mạch Tuệ vỗ vỗ vai Băng Nhi, ấn cái miệng nhỏ đang bĩu ra của nàng xuống, "Ngươi ngốc này sao lại hận gả thế? Băng Nhi, muội tin ta, chuyện này muội không cần lo! An ca ca đã mở lời, chuyện chắc chắn thành! Muội sau này xem, ánh mắt ông bà Tô nhìn muội có phải là đang nhìn cháu dâu không? Muội lại xem thím lớn, nhìn muội chính là đang nhìn con dâu! Tô Võ sau này phải gọi muội là chị dâu! Không chạy được đâu!"
Tô Võ lập tức chen vào, "Tiểu Mạch Tuệ sau này cũng phải gọi muội là chị dâu— Ái chà! Sao lại đạp ta nữa!"
Tiểu Mạch Tuệ chậm rãi thu chân lại, đẩy người đang ôm chân nhảy bên cạnh ra, để không chướng mắt.
Ban đêm ánh sáng mờ ảo, Băng Nhi quay đầu nhìn về phía sau, các bậc trưởng bối đang ngồi trong sân tán gẫu, tiếng cười
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5293895/chuong-546.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.