Phía sau tiếng cười nói vui vẻ, tiếng pháo nổ và hoa giấy không ngớt.
Bạch Úc lật ngược chiếc hộp gỗ làm ghế, ngồi xuống rồi trải một vạt áo lên đáy chiếc hộp còn lại, vỗ vỗ ra hiệu cho Điềm Bảo ngồi.
Khóe miệng Điềm Bảo hơi giật, "Ta không sợ bẩn đến thế."
"Là ta không muốn nàng làm bẩn quần áo." Bạch Úc mỉm cười, ngẩng đầu nhìn trăng sáng trên trời.
Đêm mùng một Tết, gió tuyết vẫn còn, những bông tuyết dày đặc như lông vũ, bị mái hiên chặn lại bên ngoài, dưới ánh trăng lại toát lên vẻ dịu dàng.
"Hai chiếc hộp gỗ này là lúc đó nàng dùng để kiểm chứng công hiệu của nước suối, dùng để trồng cây, ta và nàng mỗi người chăm sóc một hộp, chữ trên đó là do ta khắc." Nhớ lại lúc đó, ánh mắt Bạch Úc càng thêm dịu dàng, khóe miệng bất giác cong lên, nở một nụ cười.
Điềm Bảo lướt qua nụ cười trên khóe miệng hắn, ngẩng đầu nhìn trăng tuyết, "Ta không nhớ, nước suối gì? Lấy ở đâu?"
"Lấy từ không gian bí mật của nàng, đó là nơi thần kỳ chỉ một mình nàng có thể thấy. Có nước suối vô tận, có d.ư.ợ.c liệu dùng không hết, ừm, còn có lê ăn không hết." Nụ cười trên khóe miệng Bạch Úc càng rạng rỡ, quay sang nháy mắt đắc ý với Điềm Bảo, "Nàng chỉ nói với một mình ta về nơi đó."
"..." Điềm Bảo cũng quay đầu nhìn hắn, mắt đầy vẻ mờ mịt, đầu toàn dấu hỏi.
Những điều này nghe như chuyện hoang đường trong tiểu thuyết, nhưng cô tin Bạch Úc sẽ không lừa cô.
"Nơi đó có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5293889/chuong-540.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.