Sau khi ngư dân đến vùng đất lưu đày, lập tức trở thành một nhà với thôn Đồ Bắc.
Sau khi ổn định, dưới sự giúp đỡ của dân làng thôn Đồ Bắc và Thập Nhị Mã Đầu, họ xắn tay áo bắt đầu khai hoang, tái hiện lại cảnh tượng sôi nổi năm xưa.
Tháng chín thoáng chốc đã qua, nhiệt độ càng lạnh hơn.
Nam cảnh Đại Ly, Thiên Cốc, con đường mòn ba mươi dặm.
Hai bên con đường nhỏ là những thung lũng trải dài, núi non đầy rừng cây khô héo.
Gió thu hiu hắt, cuốn theo những chiếc lá khô phủ trên đường, thổi bay mùi m.á.u tanh nồng nặc.
Tiếng lá vàng xào xạc như tiếng nhạc ai oán, tiễn đưa những t.h.i t.h.ể nằm la liệt trên đất.
Thanh niên mặc áo choàng xám thu lại thanh kiếm còn nhỏ m.á.u trong tay, đôi ủng đen giẫm lên vũng m.á.u trên đất, chậm rãi rời đi, vẻ mặt lạnh lùng.
Đối diện con đường nhỏ, bóng dáng một thiếu nữ muộn màng đến, trước tiên nhìn thanh niên, xác định hắn không sao rồi, ánh mắt mới vượt qua hắn rơi xuống phía sau, "Đội đột kích Nam Tang, tin tức quả nhiên không sai."
Nói xong lại trách móc thanh niên, "Sao huynh không đợi muội đến rồi mới ra tay, ít nhất cũng có người yểm trợ, đề phòng vạn nhất."
Thanh niên khẽ bĩu môi, lấy bầu rượu bên hông ra ngửa cổ uống, "Nếu có vạn nhất, thêm một mình muội cũng vô ích. Nếu không có vạn nhất, thiếu một mình muội cũng không ảnh hưởng."
"Tô Võ!" Thiếu nữ bị dáng vẻ này của hắn chọc giận, giật lấy bầu rượu trong tay hắn ném xuống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5293878/chuong-529.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.